Chào mừng quý vị đến với Website Thầy Chí (Ân Nghĩa).
Khúc Mưa
Mùa mưa đến rồi phải không anh? Con đường em qua chiều nay lại sũng nước. Những nhành liễu xanh lá của ngày xưa giờ ũng rũ úa như mái tóc ai buồn.
Mưa! Lại mưa! Cho em nhớ hoài những ngày mưa cũ, ta trú mưa bên từng góc phố, dưới những hàng liễu xanh. Ngày ấy bên nhau, ta nhìn mưa như những giọt hạnh phúc, giọt rơi trong tim anh, giọt ướt đẫm tóc em, đâu ai biết, rồi mưa cũng sẽ là những giọt buồn.
Chuyện tình của của chúng ta thơ mộng quá! Như những dòng thơ em viết tặng anh và như những bản nhạc anh dành cho riêng em. Phải chăng chúng ta quá lãng mạn nên cuối cùng chúng ta chẳng còn lại gì ngoài một hành trang đầy ắp những kỷ niệm, những kỷ niệm làm quay quắt lòng người mỗi khi chợt nhớ. Giá như ngày ấy chúng ta sống thật vơí nhau hơn. Giá như anh đừng đặt cao quá cái "tôi" của mình. Giá như em đừng tin rằng: "Tình yêu lớn hơn trong sự nghi ngờ..." và giá như mình có một vài phút để nói lời chia tay.
Em mất anh, hoàn toàn hờ hững, cơ hồ như chưa bao giờ mình có nhau, để mà mất nhau.
Lại những chiều em lang thang trên phố, cố khoác chiếc áo ồn ào, nhộn nhịp hơn một niềm nhớ không tên. Dẫu biết rằng có trăm ngàn lần gọi tên anh, thì bóng anh vẫn chỉ là hoài niệm, nhưng sau tiếng ?anh? ngọt ngào vẫn còn hoài dư vị ở đầu môi như ngày ta gặp nhau chập chững lần đầu.
Vẫn còn đâu đây âm ỉ một chút hương xưa khi chiều nay mưa giăng đầy lối. Ta bên nhau, im lặng như màn đêm, để tự nghe con tim mình xao động chẳng có ai hiểu được điều kì diệu ấy, những điều anh chưa kịp nói và những điều em không dám nói, chỉ aó cái lạnh kéo mình lại gần nhau. Ngày ấy ta nguyện rằng: "Khi nào nhớ nhau thì hãy gọi tên nhau". Anh bảo: "Như cơn gió, nó làm thổi bùng lên đám cháylớn và dập tắt những ngọn lửa nhỏ". Còn em hiểu rằng "Tình yêu mong manh lắm!".
Rồi ngày tháng nối tiếp qua đi, làn gió tình yêu bị ngăn cản bởi những cái "tôi" của chúng ta, dẫu nó vẫn mãnh liệt. Chỉ có chuyến xe thời gian vẫn lướt qua vội vã, rớt lại bên đường những dấu ấn của hoài niệm. Hai ta vẫn cô độc với lối đi riêng của mỗi người không biết khi những kỷ niệm ùa về, anh có thấy xót xa?
Đã bao lần em tìm về lối xưa, mong một lần gặp anh nơi cũ, nhưng nào có "hữu duyên" đâu? Cho dù em có ngàn lần viết tên anh trên cát, rồi sóng cũng xoá đi cho em tìm anh trong hư vô, như dòng sông đôi bờ, chẳng khi nào hẹn gặp.
Mình mất nhau, lạnh lùng và hụt hẫng, ngỡ như từng có khoảnh khắc nào mình xuất hiện trong đời nhau, để cảm thấy thiếu nhau. Chỉ còn chăng một chút dư âm của ngày xưa, những ngày mưa ngập lối, phủ đầy những giọt hạnh phúc lên trái tim run rẩy mối tình đầu và trong cơn mưa chiều này, không biết anh có gọi tên em?...
Huỳnh Quốc Chí @ 10:37 02/05/2009
Số lượt xem: 799
- Nỗi Nhớ Trong Mưa (02/05/09)
- Miền Trung Thương Nhớ (02/05/09)
- Nẫu ơi, thương lắm ! (21/04/09)
- BẠC ĐẺ - NGUYỄN CÔNG HOAN (21/02/09)
- XUÂN ĐÃ VỀ ! (26/01/09)
Ân Nghĩa
Tôi (em) lại ghé thăm nhà anh (bác) đây! Ngôii nhà có nhiều điều làm tôi ấn tượng mãi! Chỉ tiếc rằng vẫn chưa giúp anh được điều tôi đã hứa sớm được!